Tôi chẳng hiểu tại sao tôi làm vậy, nhưng tôi biết là tôi không đừng được.
Có lẽ tôi muốn bắt chước chú Đàn.
Trong tâm hồn non nớt của tôi, nếu tôi là chú Đàn thì chị Vinh dứt khoát phải là con Xin.
Tôi xé tập, nắn nót viết hai câu thơ lên tờ giấy trắng rồi gấp làm tư bỏ vào phong bì.
Nhưng tôi không giúi lá thư vào tay con Xin, mặc dù điều đó thực là dễ dàng. Tôi muốn nhất nhất đều giống chú Đàn.
Giờ ra chơi tôi kéo thằng Sơn ra sau hè, móc túi lấy lá thư ra đưa cho nó:
– Lát vô học mày đưa thư này cho con Xin giùm tao!
– Thư gì vậy? Mày không tự đưa được à?
– Không được. – Tôi nói, giọng trải đời – Những lá thư như thế này người ta phải nhờ tới “chim xanh”.
– Chim xanh á? – Thằng Sơn ngẩn tò te – Chim xanh là gì?
Tôi gãi đầu:
– Chim xanh tức là… người đưa thư đặc biệt.
Tôi thấp thỏm nhìn theo con “chim xanh”, lòng bỗng chốc rối bời.
Một chuyện như thế này mà không có “chim xanh” là hỏng bét, tệ nhất là tôi không thể giống chú Đàn được.
Cuối cùng, tôi hét lớn:
– Tao đồng ý!
Tôi tiếc nuối trút hết số bi trên tay vào tay thằng Sơn, giọng chán ghét:
– Đồ tham lam!
