Thằng Tường tự nhận mình quen chịu đòn
Tôi khen Tường khi hai anh rảo bước trên đường về:
– Mày hay thật đấy!
– Mưu mẹo thôi.
Tôi liếm môi, thú nhận:
– Tao chả bao giờ nghĩ ra mẹo được như mày. Cứ thấy nó lừng lững bước tới là đầu tao vón cục lại, chả nghĩ được gì cả.
– Những thằng hay cậy khỏe bắt nạt người khác thường là những thằng nhát. – Tường nói như người lớn – Hễ gặp đứa liều là nó nhũn ngay.
Tôi nheo mắt, thán phục:
– Mày “triết lý” ghê!
Tường cười hì hì:
– Câu này em học được trong sách.
– Ném từ đầu sao được, anh Hai! – Tường lúc lắc món tóc dày trước trán – Lúc nhác thấy em, thằng Sơn đã cảnh giác rồi. Nó nhìn em chằm chặp, em cho tay vào túi là nó nghi liền.
Tôi thở dài:
– Ờ há.
Chẳng biết nói gì thêm, tôi lại đá chân vào không khí:
– Mà mày đánh nhau liều mạng thật đấy!
