Tiểu An gật đầu: “Vậy muội rút lại lời vừa rồi”.
Diệp Huyên: “…”
Chương lão nhìn Diệp Huyên: “Xem ra ngươi sắp gọi người đến?”
Diệp Huyên cười: “Dĩ nhiên”.
Hắn thì thầm với kiếm Thanh Huyên: “Thanh Nhi, ta muốn cứu vũ trụ này, hãy giúp ta”.
Diệp Huyên vốn không phải một người bảo thủ.
Cứu một vũ trụ ư?
Hắn muốn.
Nhưng hắn không có năng lực ấy.
Đã vậy thì hắn sẽ không ép uổng bản thân đi làm, đã vậy còn liên lụy đến các cô gái của mình.
Hắn đâu có ngu!
Chương lão ở chân trời nói: “Ta sẽ chờ”.
Tại một tinh vực không người biết nào đó, cô gái váy trắng dừng bước.
Sau một hồi im lặng, nàng ấy đáp: “Được”.
Những ngón tay nàng khép lại, nhẹ nhàng vung lên.
Kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Huyên bỗng bắn lên cao.
Xoẹt!
Nó đi đến đâu, toàn bộ khí Tử Linh xung quanh đều bị chém vỡ đến đấy.
Chỉ bằng một kiếm, toàn bộ khí Tử Linh đã cạn kiệt!
Diệp Huyên sửng sốt.
Thanh Nhi thật sự có thể nghe thấy hắn sao?
