Vẻ mặt Diệp Huyên cứng lại.
Tiểu Tháp đột nhiên nói: “Tiểu chủ, trong lòng người đúng là không biết tự lượng sức mình gì hết!”
Diệp Huyên: “…”
Chỉ một lát sau, mọi người đã đi tới Thiên Hồn Thần Điện.
Thiên Hồn Thần Điện trước đó đã bị cô gái váy trắng hủy diệt, giờ nó là do đám Đại Thiên Tôn tạm thời xây dựng lên.
Báo thù?
Đám Đại Thiên Tôn chưa bao giờ từng có cái suy nghĩ đó!
Mẹ nó, một kiếm của đối phương đã lập tức giết chết mấy vị Mệnh Tri Cảnh rồi, còn báo thù? Lấy cái gì báo?
Lúc này, chỉ cần có chút chỉ số thông minh cũng biết phải đi nịnh nọt chứ không phải là báo thù!
Đại Thiên Tôn sắp xếp cho Diệp Huyên một cái đại điện xa hoa, không những thế, còn cử hai tên cao thủ Mệnh Tri Cảnh âm thầm canh chừng không rời nửa bước.
Trong một căn đại điện.
Đại Thiên Tôn và những cao thủ mạnh nhất của Thiên Hồn Thần Điện đang ngồi lại với nhau.
Đại Thiên Tôn trầm giọng nói: “Mọi người, ta có một cái ý tưởng!”
Mọi người nhìn Đại Thiên Tôn, y khẽ nói: “Hôm đó, điện chủ đã bị giết chết, giờ chúng ta không có điện chủ nên ta muốn đề cử một vị!”
Một ông lão cười nói: “Đại Thiên Tôn, ngươi có thực lực mạnh nhất nên đương nhiên là ngươi làm điện chủ rồi! Mà ngươi làm thì chúng ta đều phục!”
Mọi người vội vàng gật đầu đồng ý!
Đại Thiên Tôn lại lắc đầu: “Ta muốn để Diệp thiếu làm điện chủ!”
Mọi người có mặt ở đây nghe vậy đều sửng sốt.
Ông lão kia chần chờ một chút rồi hỏi: “Đại Thiên Tôn, ý ngươi là sao?”
Đại Thiên Tôn khẽ nói: “Nếu chúng ta muốn bợ đỡ vị tiền bối kia thì nhất định phải thông qua Diệp thiếu này!”
Trong điện, mọi người liếc nhìn nhau rồi không nói gì.
