Chuyện trước kia, hắn không muốn đánh gía gì nhiều, vì Diệp Huyên hắn cũng chẳng phải người tốt lành gì.
Ước chừng một canh giờ sau, Diệp Huyên đột nhiên nhìn thấy ánh lửa, hắn nhìn kỹ lại trước mặt, cách đó không xa có một tòa thành, tuy có lửa nhưng dưới đất sâu thì vẫn rất u ám như cũ!
Lúc này, trên tường đột nhiên có người hô to: “Tộc trưởng quay về rồi!”
Tộc trưởng quay về rồi!
Vừa dứt lời, trong tháp lập tức sôi sục lên, hàng loạt người Ác Tộc tràn ra.
Cổ Sầu khẽ cười, hắn ta đi về phía toàn thành kia, ở phía xa, vô số người Ác Tộc chầm chậm quỳ xuống, dưới đất, miệng liên tục gọi lớn: “Tộc trưởng…”
Lúc này, Cổ Sầu quay người nhìn Diệp Huyên, cười nói: “Diệp công tử, chúng ta vào thành thôi!”
Diệp Huyên gật đầu, sau đó đi đến bên cạnh Cổ Sầu, hai người đi vào trong thành.
Sau khi đi vào trong thành, Diệp Huyên phát hiện người Ác Tộc ở trong thành không hề ít, quan trọng nhất là hơi thở những người này đều rất kinh người!
Kinh khủng đến mức độ nào?
Đi từ ngoài cổng thành vào, hắn phát hiện, đa phần thực lực người trong này đều là Mệnh Cách Cảnh!
Mà cao thủ Mệnh Thể và Mệnh Hồn Cảnh, cũng không phải số ít, trong đó cũng không ít Nguyên Thần Cảnh, hắn vừa lướt nhìn, ít nhất cũng đến mấy trăm Nguyên Thần Cảnh!
Đây là chủng tộc kinh khủng gì vậy?
Diệp Huyên kinh ngạc trong lòng.
Cổ Sầu đưa Diệp Huyên đến một đại điện, vừa vào đại điện, hai ông lão đã lẳng lặng xuất hiện trước mặt Cổ Sầu, hai ông lão thi lễ với Cổ Sầu, sau đó lùi sang bên cạnh.
Diệp Huyên nhìn hai ông lão!
Sâu không lường được!
Đây là cảm giác hắn cảm nhận được từ hai ông lão này!
Cổ Sầu đột nhiên ngồi xuống bên cạnh, sau đó nhìn Diệp Huyên, cười nói: “Diệp công tử, mời ngồi!”
